|
|
Truyện ngắn: KHOẢNG TRỜI SAU GÓT CHÂN -
Nguyễn Hoàng Đức |
KHOẢNG TRỜI SAU GÓT CHÂN (2009-04-05 10:23:21)
“Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn… “Đời cho tôi cô đơn thêm bao lần nữa đây…???”
Giọng nam trầm từ chiếc Radio cát xét của láng giềng vút lên khiến nỗi đau của tôi bật loé một nụ cười vào giữa đám hơi mù u uẩn của tâm trí chua xót đang dằn vặt. Tôi thở dài, xoay mình rồi chán chường duỗi người ra, khổ thân chiếc ghế xích đu- nó kẽo kẹt vặn vẹo vì nỗi trăn trở của một chủ nhân cô đơn khốn khổ....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện ngắn: TÂM HỒN LỘT XÁC -
Nguyễn Hoàng Đức |
TÂM HỒN LỘT XÁC (2009-03-14 09:42:09)
Bầu trời nóng nực như đang trút cả vào căn phòng chật trội ngổn ngang bàn ghế của công sở không gian ních chặt oi nồng, không khí bí bức của căn phòng tăng lên gấp bội. Chẳng có lời nói nào phát ra thứ âm thanh hẳn hoi, tất cả là tiếng thì thào đang vun thành hai khối rành rẽ, những ánh mắt ném qua ném lại trao đổi hoặc bắn đi những tia ám thị....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
16 (2009-03-10 12:34:11)
Chương IVPhần hai
… Dãy núi quê taĐã hiệnmột dải mờ mờđỡ chân trời trắngbến đòchúng ta chắn ngangchân anhđể dângký ứckhơi dòngchảy tớicuộc đón chờ hiện tại
Ngày thứ nhấtAnh ra bếnđợi emngày thứ haichuyến đò ngang .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
15 (2009-03-10 12:32:25)
Chương IVPhần một
Băng băng tầu lướtsau thử tháchcô đơnsóng vỗ mênh manglắng dịukhông còn trương ứgiữa tâm hồn bế tắcmột ý nghĩa ủi angiờ đâysóng lan xamời gọimắt nhìnbuông thảtìm tòi vô tậnchu du cùng gió lộngtận hưởng .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
14 (2009-03-10 12:30:46)
Chương IIIPhần mười
Rồi ông khóc rống lêntrời ơisỉ nhục thân tôicác vị đã hoàn thànhsự nghiệp cô đơnbằng cách đào luyện chính nỗi cô đơncòn tôi kẻ khốn khổsuốt ngày lang bang một mình trên biển đã không để cho mìnhmột phút giây chìm đắm .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
13 (2009-03-10 12:28:53)
Chương IIIPhần chín
Đêm chúng tôi thao thứcđợi phút giờ hệ trọngbình minh vừa héanh và ngài thông tháichạy khấp khểnh theo bước chân chaquyết đoánsải bước dàikhi đến gần bức tượngchân cha khuỵu xuốngvà cánh tay nhũn rakhông thể nào giương lên .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
12 (2009-03-10 12:26:45)
Chương III Phần tám
Thôi chiều đang xếCon hãy đứng lênChúng ta còn phảivượt qua đỉnh nontìm đến bên kiagặp nhà thông tháixem ông ta sống ra saovà làm được những gì?
Hỡi nhà thông thái!Ông có thấy chúng tôi không? .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
11 (2009-03-10 12:24:12)
Chương IIIPhần bảy
Ôi em!Lên đỉnh núiCha ôm chân bức tượngngười con gáiÔi định mệnh tình yêulớn biết nhường nàoanh đã chạy trốn đất liềnmuốn bỏ rơi tình yêu của emđể lựa chọn tình yêu Thiên Chúa .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
10 (2009-03-10 12:18:47)
Chương III phần sáu
Có gì đâu!Trong khi đóng cửaTôi gấp rút phatrộn vào nhau vài thứ nướccủa Phi châu và Á châucùng một chút rượu cồnchưng theo lối phương Tâyvà bên trong cửakhi tiếng đập phá của những tay những chân .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Trường ca: ĐỢI …CHUYẾN ĐÒ ĐÃ LỠ -
Nguyễn Hoàng Đức |
9 (2009-03-10 12:16:35)
Chương IIIphần năm
Than ôi anh bạn trẻNhà thông thái hạ giọng khuyên rănAnh có tự do lựa chọnhoặc là lạc thú si mêhoặc là cô đơn tê táilạc thú ư?Bên tay bạn đang kềmột đại tiệc tràn trềdư sứclàm dịu khát khao! .....
Xem tiếp »
|
|
|
|
 |
Truyện ngắn: GIẤC MỘNG HÃO - Nguyễn Hoàng Đức
Chiếc com măng ca chồm qua đường ray rẽ vào con đường nhánh ở ngoại vi thành phố. Cú sốc điếng người và đám bụi đỏ quạch cứ thả sức cuốn sộc vào ô cửa toang hoác của chiếc xe càng gia tăng sự miễn cưỡng bục bội của tôi.
| Phê bình: BÀN VỀ THƠ HIỆN ĐẠI Từ hướng nhìn trực diện - Nguyễn Hoàng Đức
Người ta vẫn nói: “Cuộc tranh luận về thi ca không ít hơn cuộc tranh luận của toàn nhân loại.” Bởi thế bàn về THƠ HIỆN ĐẠI quả là công việc khai sơn phá thạch, khó vô cùng! Nhưng khó, không có nghĩa là chúng ta cứ thúc thủ khoanh tay chờ đợi, bởi lẽ trong thi ca cũng như cuộc sống, cứ chờ, cứ đợi, chờ đợi mãi sẽ lỡ mất chuyến đò thời đại.
| Phê bình: NGHĨ VỀ VƯỜN ƯƠM HẠT GIỐNG CHO MÙA VĂN THẾ KỶ - Nguyễn Hoàng Đức
(Bài viết trước ngưỡng cửa thiên niên kỷ thứ ba)
Nghĩ đến tuổi trẻ là nghĩ đến mùa xuân của cuộc đời, mùa xuân của sáng tạo, và mùa xuân của văn học. Chúng ta đang ở trong những ngày đông tàn của thế kỷ. |
Phê bình: BÚT PHÁP VĂN - Nguyễn Hoàng Đức
Tôi bàn đến bút pháp văn bởi xuất phát từ hai thực tiễn:
1- Thực tiễn thành tựu nền văn học
2- thực tiễn sinh hoạt và thưởng thức của nền văn học.
Nhìn vào thành quả thực tiễn, chúng ta khó có thể phủ nhận:
- Ngành thơ thì lạm phát cả tác giả lẫn tác phẩm.
| Thơ: HOÀI NIỆM THU - Nguyễn Hoàng Đức
Vòi vọi trời xanh thẳm nâng lênmỗi lần dâng mỗi lần quặn thắtvắt nỗi đau qua những lớp mây mùnặng ký ức mùa ngâu rả ríchlã chã vấn vươngchưa nguôi lệ sầu lòng đất sũng
Dòng sông gợn sóng đến gai lòng ..
| Phê bình: NỮ GIỚI - NỮ VĂN SĨ & VĂN GIỚI - Nguyễn Hoàng Đức
Bài viết “ Suy nghĩ về đặc điểm của nữ văn sĩ” của tác giả Phương Lựu đăng trên Tác Phẩm Mới số 3/1998, quả là một cái nhìn thẳng thắn và tinh tường. Nền văn học của chúng ta lẽ ra nên có nhiều cái nhìn như vậy thì tốt biết mấy. |
Phê bình: TẠI SAO CHÚNG TA CÓ NỀN PHÊ BÌNH YẾU ỚT NHƯ KHÔNG - Nguyễn Hoàng Đức
Không có một xã hội nào sống và phát triển được nếu không cậy trông vào khả năng phê bình của chính mình. Nói một cách thật dễ hiểu, như người Pháp khẳng nhận: “Người ta chỉ có thể dựa trên những gì chống lại mình”. | Thơ: NHỊP ĐIỆU THỜI GIAN - Nguyễn Hoàng Đức
Tích tạch tạch ..
| Truyện ngắn: Cô gái hoang - Nguyễn Hoàng Đức
- Dạ, thưa anh quá giờ rồi… Việc đó… việc đó… hay để đến mai?
Gã trưởng phòng tổ chức khum người như một cánh cung đang uốn dở, gấp tập hồ sơ nhân sự lại gã ấp úng, mắt chớp chớp mong che đi hai con ngươi đầy bất trắc đang hướng về tôi cố đo lường thái độ.
- Làm ngay đi!- Tôi nói, tay rụi mạnh điếu thuốc đang cháy dở xuống chiếc gạt tàn.
|
|
|